GIÁ TRỊ THỰC CỦA MỘT THÙNG DẦU THÔ
Added 2024-01-28 10:35:14 +0000 UTC
Chỉ trong vài thế kỷ, con người đã đốt cháy gần hết số nhiên liệu hóa thạch được Thiên Nhiên tạo ra qua hàng trăm triệu năm. Thật khó mà cho đó là một kiểu bảo tồn môi trường và thiên nhiên.
Một trong những sai lầm của nền văn minh hiện đại chính là định giá quá thấp nguồn năng lượng do tài nguyên thiên nhiên mang lại, và đánh đổi những nguồn tài nguyên không thể tái tạo được này để đạt được mức tăng trưởng giả tạo và lệ thuộc. Hiện tại, giá thương mại trung bình của 1 thùng dầu thô khoảng hơn 78 USD (giá niêm yết trên thị trường NASDAQ).
Cái giá này cho chúng ta thấy điều gì? Đó có phải là cách xác định chính xác giá trị của dầu thô? Marty Sereno – Giáo sư chuyên ngành Khoa học Nhận thức của Đại học California đã tính toán như sau trên diễn đàn The Oil Drum:
“Một thùng dầu thô chứa 42 gallon (gần 160 lít) dầu, trong đó có thể chiết xuất ra 20 gallon (75 lít) xăng. Mỗi gallon xăng hàm chứa 36 kilowatt giờ năng lượng hóa học. Trong khi đó, một sức ngựa tương đương với ¾ kilowatt, và sức hoạt động liên tục của con người chỉ bằng từ 1/10 đến 1/5 kilowatt. Các nhà khoa học tính toán rằng vận động viên Floyd Landis đoạt giải Tour de France chỉ có hiệu năng trung bình 0,23 kilowatt, nghĩa là 1/3 sức ngựa. Như vậy, trong 75 phút liên tục, một vận động viên đua xe đạp chỉ có thể sản sinh ra 0,38 kilowatt, và hiệu năng này bằng nửa sức ngựa!
Vì thế, 20 gallon xăng từ 1 thùng dầu thô sẽ hàm chứa 180 kilowatt giờ. Nếu chia mức năng lượng trên cho 1/8 kilowatt – dựa trên hiệu năng làm việc liên tục của một người – thì chúng ta sẽ có được 1.440 giờ làm việc nghiêm túc. Giả sử con người đó phải làm việc 6 giờ/ngày, thì chúng ta cần 240 ngày để đạt được hiệu năng của 180 kilowatt giờ, tương đương với chế độ làm việc 5 ngày một tuần rất nghiêm túc trong suốt một năm. Tóm lại, 1 Thùng Dầu Thô = 1 Năm Lao Động Thật Nghiêm Túc của 1 cá nhân. Theo luật ở Mỹ, một năm lao động như thế phải được trả ít nhất 10.000 USD."
Các chuyên gia kinh tế nói rằng không bao giờ có một bữa ăn miễn phí. Đó là sự thật. Vậy mà qua hàng thập kỷ, loài người đã dùng bữa trên chiếc bàn Trái Đất mà không phải tính tiền. Chúng ta nên sớm dự tính khi nào thì tờ hóa đơn sẽ được chìa ra.

Bạn có thể xem lại một clip quảng cáo khóa học thiết kế nhà cửa với mức trung hòa năng lượng (Zero- Energy) của trường kỹ thuật công nghệ Tu Delf ở Châu Âu trên Kênh Youtube của Hành tinh Titanic tại:
NÔ LỆ NĂNG LƯỢNG
Hành tinh Titanic bỏ công chuyển ngữ và lồng tiếng clip này không phải để giúp Tu Delf quảng cáo, nhưng để các bạn Việt Nam xem và hiểu rằng:
- Nếu tất cả những hoạt động của chúng ta, bao gồm cả máy móc, được quy về mức tiêu thụ NĂNG LƯỢNG, thì chúng ta sẽ hiểu rõ GIÁ TRỊ của nó so với công sức thật của chính chúng ta.
- Tất cả chúng ta đã ăn uống, mua sắm, tận hưởng và vui sướng nhờ/trên nhiều tiện nghi hiện đại, mà quên mất đi rằng, thứ năng lượng chúng ta đang sử dụng có nguồn gốc từ dầu mỏ, than đá (là dạng kết tụ cực độ của quang năng và sinh khối thực vật trong điều kiện áp suất địa nhiệt rất cao), sức chảy của nước (thủy điện), sức mạnh của gió (phong điện), sự cố kết của các nguyên tử nặng (sức mạnh nội tại trong hạt nhân nguyên tử)… Thiếu những nguồn cung năng lượng này, con người chẳng là gì cả ngoài một động vật tiền sử biết nhóm lửa và đập đá.
- Một khi đã tiêu thụ năng lượng, thì theo định luật bảo toàn và định luật nhiệt động lực học, sẽ phải có nơi bị thiếu hụt năng lượng để bù lại, cũng như phải có vật chất bị tan rã và phân tán vào môi trường. Chẳng có gì là hoàn hảo cả. Nếu có nơi được hưởng, thì cũng phải có nơi bị đánh mất. Nếu có chỗ được sung sướng, thì cũng phải có chỗ bị đau đớn. Nếu có lúc được sống thoải mái, thì cũng sẽ có thời phải sống cực khổ. Vì vậy, bạn đừng nghĩ có tiền thì mua gì cũng được. Bạn có thể mua và tận hưởng mọi thứ, nhưng con cháu của chúng ta sẽ nếm mùi đói khát nóng nảy thay cho bạn.
Vì vậy, hãy biết quý trọng và tiết kiệm năng lượng. Năng lượng là bàn cân công bằng để chứng minh con người có biết sống, biết nghĩ, biết trân trọng, biết chia sẻ, biết yêu thương, biết giữ gìn và biết sử dụng/quản lý hài hòa nguồn tài nguyên trong thế giới này hay không. Năng lượng là tiêu chuẩn để chứng minh con người là NGƯỜI, hay chỉ là ĐỘNG VẬT CẤP CAO.
Năng lượng điện giúp chúng ta làm việc, kinh doanh, vui chơi và sinh hoạt. Tuy nhiên, nếu đồng tiền làm ra và cảm giác vui thú ấy nhuốm máu và nước mắt của người khác, đốt cháy tương lai của con cái chúng ta và phá hủy nguồn sống của cả dân tộc, thì có giá trị gì?
Rất nhiều bạn từng chất vấn chúng tôi rằng, nếu không có ĐIỆN, “thì làm sao chúng mày có thể sử dụng Internet, đánh máy chữ, xử lý hình ảnh và đăng status này” hoặc “làm năng lượng nguyên tử thì chúng mày cũng phản đối, làm nhiệt điện thì la ó, vậy chúng mày muốn phát triển đất nước bằng gì?”.
Đó là một câu hỏi ngụy biện và ngu ngốc vì hai lý do:
1. Bao nhiêu % năng lượng điện của quốc gia này được sử dụng cho mục đích tốt đẹp giúp phát triển thực sự cả đất nước này và bao nhiêu % đơn thuần chỉ để phục vụ cho những thói vui và trò kinh doanh vô nghĩa mang tính ích kỷ nhỏ nhen của cá nhân/cộng đồng?
2. Có rất nhiều lựa chọn để tiếp cận một nguồn năng lượng bền vững hơn, sạch sẽ hơn và ít rủi ro hơn. Vấn đề là những kẻ đang lãnh đạo đất nước chúng ta có thể đút túi được bao nhiêu tiền trong các dự án? độc quyền nguồn năng lượng như thế nào? và dễ dàng sử dụng nguồn năng lượng ấy cho phát triển một ngành công nghiệp bẩn ra sao?
Chúng tôi càng ngày càng chứng kiến sự xâu xé và cạnh tranh giữa hai thái cực khai thác và sử dụng năng lượng của các phe cánh loài người. Họ vẫn chưa hiểu được rằng, điều duy nhất để cứu rỗi con người không phải là tiếp tục chạy đua để tìm ra dạng năng lượng mới nhằm làm thỏa mãn cơn điên tham lam và kiêu ngạo của tăng trưởng kinh tế và tiêu thụ hàng hóa, nhưng là chấm dứt ảo tưởng đó, dừng lại và tập sống bền vững với những gì chúng ta được trao tặng, một cách chân thành và hạnh phúc thật.
Dưới đây là tên của 100 công ty chịu trách nhiệm thải 71% tổng lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính trên toàn cầu. Tiền thu từ đây, để lại rồi đào xới và khai thác dầu mỏ trong lòng đất, và chế xuất ra xăng dầu cho hơn 7 tỷ người xài.

Chỉ trong vòng 200 năm vừa qua, nền văn minh, kinh tế, tài chính, công nghiệp, sản xuất của con người bị bẻ hướng và phát triển quá nhanh là nhờ khai thác dễ dàng nguồn năng lượng từ dầu mỏ, mà thật ra là năng lượng mặt trời, được cô đặc qua phản ứng quang học của cây cối vào các tế bào carbon, được ép lại dưới áp suất cực kỳ cao do các thân cây bị chôn vùi hàng trăm triệu năm trong lòng đất, và rồi được con người đào lên và đốt cháy.
Có ba điều quan trọng mà loài người đã phớt lờ:
1. Định luật bảo toàn năng lượng: năng lượng không tự sinh ra và mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Tốc độ và số lượng sử dụng năng lượng của con người sẽ chỉ khiến tiến trình này thay đổi rất nhanh mà thôi, và đi kèm với sự thay đổi của năng lượng là sự thay đổi của môi trường sống.
2. Nguyên lý 2 của Định luật Nhiệt Động lực học (hay còn gọi là Entropy): khuynh hướng chung của tự nhiên và vũ trụ này là giãn nở, khuếch tán và tan rã. Và khi đốt cháy nhiên liệu hóa thạch, con người tiếp tay khuếch tán năng lượng ra không gian và đẩy nhanh tốc độ tan rã của môi trường sống. Càng đốt nhiều, đốt nhanh thì càng mau kiệt quệ và hủy hoại bản thân.
3. Nhà Vật lý Thiên văn học người Nga Nikolai S. Kardaschev, trong đó đề xuất rằng mỗi nền văn minh sẽ phát triển dựa trên tầm mức, trình độ khai thác và sử dụng năng lượng trong thế giới tự nhiên và vũ trụ xung quanh. Có các cấp độ phát triển nền văng minh như sau:
– Cấp độ I có thể sử dụng được toàn bộ nguồn năng lượng trên hành tinh mẹ;
– Cấp độ II là toàn bộ hệ mặt trời của nó;
– Cấp độ III có thể sử dụng năng lượng trong cả một thiên hà.
Tuy nhiên, để có thể chuyển tiếp từ cấp độ thấp sang cấp độ cao hơn, mỗi nền văn minh cần phải có những bước sử dụng hiệu quả và đúng đắn nguồn năng lượng cấp thấp, cũng như chú ý đến quy luật Entropy – đóng vai trò như chiếc đồng hồ đếm lùi thời gian cho thời hạn phát triển mỗi cấp độ nền văn minh.
Ví dụ như nền văn minh của loài người trên hành tinh Trái Đất đang ở cấp độ I, nghĩa là chỉ có thể đào xới và khai thác nguồn năng lượng từ việc chặt cây để làm củi (ngày xưa), khai thác dầu mỏ trong lòng đất (ngày nay). Muốn chuyển sang một nền văn minh cấp cao hơn và bền vững hơn, chúng ta phải:
1. Sử dụng vừa đủ lượng dầu mỏ để không đẩy quá nhanh tiến trình Entropy (đốt năng lượng quá nhanh khiến thời gian xây dựng không còn nữa vì môi trường sụp đổ),
2. Cẩn trọng khi sử dụng dầu mỏ để chỉ xây dựng tốt và hiệu quả những cơ sở hạ tầng, tiện ích, công cụ để có thể sống sót và phát triển tiếp tục khả năng khai thác các nguồn năng lượng phức tạp hơn, bền vững hơn và sẵn có với số lượng nhiều hơn trong thế giới vũ trụ này.
3. Quan tâm và chú ý đến quá trình bảo toàn của năng lượng, để nâng cao trình độ sử dụng và tái sử dụng/hoàn trả năng lượng vào chu kỳ của tự nhiên, vì đó là nguyên tắc, chuẩn mực và quy luật tuần hoàn mà mọi sinh vật trong thế giới này đều tuân thủ trong quá trình sống để thu về và trả lại năng lượng một cách hài hòa và cân bằng (vd: cây xanh hút CO2 thải O2, động vật hút O2 thải CO2, nhưng động vật khi chết đi làm sẽ làm phân bón cho thực vật…)
Nền văn minh nào không tôn trọng các nguyên tắc sử dụng hiệu quả và hoàn trả năng lượng như trên, thì chắc chắn sẽ bị diệt vong. Nền văn minh của con người đã đánh giá sai và quá thấp giá trị của dầu mỏ. Họ dùng dầu mỏ để xây dựng một nền kinh tế hàng hóa quá lãng phí, hoạt hóa xăng dầu chỉ để phục vụ cho các dây chuyền sản xuất và vận tải các thứ hàng hóa không cần thiết, ví dụ như: lon nước ngọt, chai nước khoáng, thịt bò, mỹ phẩm, dịch vụ ăn uống, du lịch, xe cá nhân, nhà cửa sang trọng, điện thoại thông minh…. Thật ra, những thứ này hoàn toàn không cần thiết và chẳng giúp con người nâng tầm sử dụng năng lượng lên chút nào cả, mà chỉ tiêu thụ khủng khiếp số năng lượng đang sẵn có và còn lại.
Tiếc rằng con người đã đi sai đường, bị chủ nghĩa tư bản/tư bản đỏ quyến rũ và chiều theo các nhu cầu cấp thấp của mình (ăn, uống, tiêu dùng, hưởng thụ…) để đốt cháy mọi giai đoạn sử dụng năng lượng, tàn phá môi trường, cắt đứt đường sống nâng cấp trình độ sử dụng năng lượng và tiêu diệt chính nền văn minh của mình khi chuyển số năng lượng nằm trong dòng máu đen sang bầu khí quyển và kích hoạt hiện tượng nóng lên toàn cầu, gây biến đổi khí hậu và làm sụp đổ hoàn toàn hệ sinh thái.

Qua hơn 10.000 năm có mặt trên hành tinh này, nếu xét về mặt sử dụng, khai thác và tiêu thụ năng lượng, con người vẫn ứng xử như một đứa bé, chỉ biết bú bình sữa (dòng máu đen) nằm sẵn trong thân thể của Bà Mẹ Thiên Nhiên. Chúng ta cũng chẳng trưởng thành gì về nhân cách. Tất cả các cuộc chiến tranh, đánh nhau đổ máu, mâu thuẫn đấu tranh ý thức hệ chính trị, chủ yếu là để tranh giành quyền lực nắm giữ “dòng sữa đen” này. Ngay cả nền kinh tế, tài chính, tiền tệ, công nghệ của chúng ta đều dựa trên bình sữa của bà mẹ. Và 1% số người trên hành tinh này giàu lên và nắm giữ 90% số tài sản, tiện ích trên toàn cầu là nhờ nền tảng cơ sở vật chất được xây dựng dựa trên dòng máu đen ấy.
Rõ ràng là con người đang sử dụng lãng phí, mất cân bằng và hoàn toàn không biết chia sẻ, yêu thương nhau gì cả trước khối tài nguyên mà Tạo Hóa đã dành cho họ. Đáng lẽ với tình yêu, lòng quảng đại và tử tế, chúng ta đã biết dắt dìu nhau, đưa nhau đi lên đến các tầm mức văn minh cao cấp hơn, nhân văn hơn, bền vững hơn.
NHÌN LẠI CÁCH SỬ DỤNG NĂNG LƯỢNG CỦA LOÀI HOMO SAPIENS QUA HƠN 200 NĂM PHÁT TRIỂN
Nếu bạn có đủ kiến thức và khả năng để nghiên cứu về mục đích và cách sử dụng nguồn năng lượng dồi dào đến từ nhiên liệu hóa thạch, kể từ thời điểm nó được khám phá ra vào năm 1859 (thực ra người Trung Quốc tìm ra dầu mỏ từ năm 347 sau Công Nguyên nhưng họ không biết cách sử dụng đại trà), thì sẽ thấy các sự thật như sau:
- Những công nghệ phát minh đều được ứng dụng cho dầu mỏ và khí đốt. Rất ít các công nghệ sử dụng nguồn năng lượng khác được ứng dụng, ngoại trừ từ cách đây 5 năm khi con người nhận ra mối nguy hiểm của biến đổi khí hậu.
- Những công nghệ phát minh hoạt động nhờ dầu mỏ và khí đốt chủ yếu được tạo ra để thỏa mãn các nhu cầu tiêu dùng cấp thấp, thừa mứa và lãng phí của con người. Chẳng hạn: một chiếc điện thoại thay đổi qua nhiều đời, nhưng vẫn phục vụ các nhu cầu truyền thông tin như nhau, và thậm chí càng về sau thì chất lượng thông tin càng tào lao và không nhất thiết phục vụ cho các nhu cầu cơ bản của cuộc sống con người. Xe hơi cũng vậy, mục đích là chuyên chở, nhưng càng về sau thì chỉ trang bị thêm các tiện nghi không cần thiết lắm. Chúng chỉ khơi gợi các nhu cầu không có thực của một số ít người có tiền mà thôi. Và càng tân tiến, càng chạy nhanh, thì càng tiêu tốn năng lượng sản xuất và tiêu thụ mà thôi, để phục vụ cho các nhu cầu đi lại không thực tế. Một chai nước uống cũng thế. Người ta có thể chuyên chở nước khoáng Fiji qua hàng nghìn cây số bằng nhiên liệu hóa thạch chỉ để thỏa mãn cơn khát của dân chúng có điều kiện.
- Những công nghệ phát minh hoạt động nhờ nhiên liệu hóa thạch không được định giá đúng với khả năng sinh công của chúng. Hành tinh Titanic có lần phân tích giá trị thực của 1 thùng dầu thô tương đương với khoảng 10.000 USD. Nhưng chính vì đánh giá quá thấp nguồn nhiên liệu tưởng như vô tận này, cũng như đui mù không thấy được tác động nghiêm trọng của nó nếu đốt quá nhiều (sẽ dẫn đến ô nhiễm và tình trạng hâm nóng toàn cầu), nên loài người cứ tha hồ mà sử dụng cho sướng cái tôi và để thỏa mãn các nhu cầu cấp thấp của mình, không cần biết đến hậu họa về sau. Họ đã không tính cả đến các chi phí, tổn hại nếu nền khí hậu bị thay đổi vì hành vi tiêu thụ nguồn nhiên liệu này một cách vô tổ chức và lãng phí. Phí tổn thiệt hại của những cơn siêu bão, hạn hán khốc liệt, sốc nóng, băng tan, lũ lụt… phải được tính vào giá trị thật của từng thùng dầu thô. Đáng tiếc là điều đó đã không được thực thi vì sự tham lam vô độ của hệ thống này.
- Đề cập đến hệ thống kinh tế hiện đại, thì nên phân tích kỹ cơ chế và cách hoạt động của nó. Gốc rễ của vấn đề nằm ở chỗ đó. Chính nguồn năng lượng dồi dào nhưng không được sử dụng một cách thông minh và sáng suốt đã sinh ra hệ thống kinh tế – chính trị – xã hội – dân sinh hiện tại. Sự giàu có thặng dư của nhiên liệu hóa thạch, mà được tích lũy bởi năng lượng mặt trời thẩm thấu vào hàng tỷ gốc cây rừng carbon, sau đó nhờ các biến động địa chất với áp suất địa tầng khủng khiếp từ hàng triệu năm trước đã dồn nén lại thành dòng máu đen cho con người đào lên và đốt nó, đã tạo ra chủ nghĩa tư bản thặng dư với nguồn tiền được bơm vào và sinh ra cực kỳ lớn. Hai yếu tố này song song kích hoạt và hỗ trợ cho nhau, đẩy mạnh nền văn minh của đào bới, tàn phá và tiêu diệt chính cơ thể sống là hệ sinh thái của hành tinh Trái Đất. Sẽ không thể có giải pháp nào, trừ khi nguồn nhiên liệu hóa thạch biến mất, hoặc lòng tham của con người không còn nữa. Thực ra, chuyện nhiên liệu hóa thạch cạn kiệt thì thực tế hơn là việc con người không còn tham lam nữa. Ngoài ra, chúng tôi phân tích để các bạn nhận ra rằng, nguồn lợi nhuận thặng dư của bất cứ “chủ nghĩa kinh tế nào của loài homo sapiens” đều bắt nguồn từ sự dư thừa năng lượng được kết tụ trong một nguồn nhiên liệu nào đó. Và nếu cho rằng sự dư thừa đó rất dồi dào và không bao giờ cạn là không đúng. Như đã phân tích ở trên, năng lượng đến từ nguồn nhiên liệu hóa thạch mà con người đang sử dụng đã được kết tụ từ hàng triệu năm tiến hóa và thẩm thấu từ năng lượng mặt trời, với lực ép mạnh mẽ đến từ các biến động địa tầng. Chúng ta cần hiểu rõ điều đó để nhận ra rằng, chẳng có sự kiện nào đi quá nguyên tắc hài hòa của tự nhiên cả. Lẽ ra con người phải hiểu điều đó trước khi cân nhắc sử dụng chúng.
- Cứ cho là con người có 3 thế kỷ để sử dụng nhiên liệu hóa thạch và xây dựng nền văn minh của mình trước khi đối mặt với các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng. Thế thì, khi nhiên liệu hóa thạch đã cạn kiệt và nền văn minh dựa trên nguồn năng lượng này kết thúc, cuối cùng chúng ta đã gặt hái được thành quả nào. Chúng tôi nghi ngờ con số đó là ZERO TRÒN TRĨNH – giống như câu thành ngữ “của thiên trả địa” mà thôi. Và điều quan trọng nhất chính là con người đã không thể học được cách sống chung với nhau, sống bình an và hạnh phúc bên nhau, sống bền vững với các chủng loài khác. Các phát minh công nghệ của họ dựa trên nhiên liệu hóa thạch chỉ đẩy từng cá thể trong loài homo sapiens ra xa nhau mà thôi. Càng hiện đại, thông tin giả dối để phục vụ cho các mưu đồ kinh tế – chính trị càng nhiều. Càng chạy nhanh và đi xa, con người càng ngăn cách với nhau. Càng giàu có, họ càng dễ nổi lòng tham, cạnh tranh khốc liệt và gây chiến tranh. Mức độ tàn phá và chia rẽ càng khủng khiếp, tỷ lệ thuận với mức tiêu thụ nhiên liệu hóa thạch. Nói hỏa ngục bắt nguồn từ lòng đất theo nghĩa đen không phải là không đúng.
Thế thì giải pháp nằm ở đâu? Xin thưa là trong quá khứ, đã qua rồi.
Lẽ ra, với với một nguồn nhiên liệu giàu năng lượng như vậy, con người phải thận trọng sử dụng và biết tiết kiệm, định giá đúng thứ ngọn lửa trời cho này. Họ sẽ biết dùng dầu mỏ – khí đốt để hỗ trợ cho các nhu cầu căn bản cần thiết của toàn thể dân số. Họ sẽ chia đều thứ tài nguyên quan trọng này cho mọi người để tất cả đều có được sự phát triển cân bằng và công bằng. Họ sẽ không đánh đổi công nghệ dùng nhiên liệu bẩn lấy hệ sinh thái sống động đang hiệu diện xung quanh họ, là cái nôi sinh ra họ, và cũng chính là nguồn gốc của nguồn nhiên liệu đó. Họ sẽ phát triển song song các công nghệ sử dụng nguồn năng lượng khác, thậm chí đẩy mạnh các công nghệ khai thác nguồn năng lượng sạch và bền vững khác dựa trên số vốn nhiên liệu hóa thạch này, để rồi đưa nền văn minh tiến sang một nấc phát triển năng lượng khác hài hòa và lâu dài hơn. Nhưng không. Sự thật là chúng ta đã sử dụng mọi thứ tài nguyên rất lãng phí. Chúng ta bóc lột chúng, cũng giống như chúng ta đã bóc lột anh chị em và đồng loại qua nhiều thế kỷ tiền sử và phong kiến. Chúng ta đi vào giai đoạn văn minh tư bản, xâu xé nhau bởi hai cuộc đại thế chiến, sinh ra các mâu thuẫn gọi là “đấu tranh giai cấp” và “chủ nghĩa cộng sản”, tiếp tục tàn sát và kèn cựa với nhau. Giờ đây, đứng trước đại dịch và cuộc khủng hoảng khí hậu, chúng ta lại chuyển qua đe dọa sẽ dùng vũ khí hạt nhân để hủy diệt tất cả và xóa đi bàn cờ địa chính trị. Nhìn lại thì thấy rằng, loài người chẳng thoát ra khỏi thời kỳ mông muội và súc vật. Chúng ta chẳng đạt được bất cứ thành tựu đáng kể nào cả. Chúng ta chỉ đơn giản đi vào một thời kỳ bùng nổ dân số vì thừa mứa lương thực và tiện nghi xa xỉ. Như một ngọn lửa chợt bùng lên và chóng tàn, sự phát triển của loài người chẳng qua chỉ để tô đậm và chứng minh thêm bản chất thật của con người, được phản ánh hoàn toàn qua chiều kích lịch sử chỉ bằng 3 giây của toàn bộ khoảng thời gian hành tinh Trái Đất được hình thành và tồn tại cho đến hôm nay (tức là 4,5 tỷ năm).
Thế đấy, trí óc của loài homo sapiens – một chủng loài tự xưng mình là “người tinh khôn” – chỉ bùng nổ ngắn hạn và sớm tàn lụi trong phạm vi bản năng động vật của chúng. Phần đông chúng ta không biết sử dụng ngọn lửa Prometheus như thế nào cho đúng, Chúng ta không biết trân trọng những giá trị duy nhất và độc đáo của Tạo Hóa. Chúng ta muốn vươn lên làm Chúa tể, kiêu ngạo tự xưng mình là “thông minh và trí tuệ”, nhưng không hề chịu kiên nhẫn học cách sống của Tự Nhiên. Chúng ta rồi sẽ phải trả giá cho điều đó. Một sự mất cân bằng sẽ được bù đắp bởi những thay đổi lớn để tái lập cân bằng. Những gì xấu xa được tạo ra bằng lửa, thì rồi cũng sẽ được thanh luyện và hủy đi bằng lửa. Những thứ vượt qua giới hạn sẽ được đẩy lùi lại cho đúng mức. Con cháu của chúng ta sẽ trả giá thay cho sự tiêu dùng vô độ của cha ông chúng. Và đây là thời điểm để chúng ta hãy cúi đầu nhận lỗi và ăn năn sám hối – trước Tạo Hóa, trước bản thân mình, và trước các thế hệ tương lai. Ai không hiểu được điều đó, thì không xứng đáng làm NGƯỜI.
NỀN VĂN MINH NÀO SINH RA NHỜ NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH, THÌ SẼ CHẾT BỞI NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH
Hiện đang xuất hiện một SỰ LỪA DỐI rằng chuyển đổi sang sử dụng năng lượng tái tạo là chìa khóa để “xoa dịu” tình trạng mất ổn định của nền khí hậu đang xảy ra hiện nay.
Những quan điểm như vậy chỉ là lời gợi ý vô nghĩa mà thôi – không hơn không kém.
Sự thật là:
Luôn TỒN TẠI một mối quan hệ căn bản trong các xã hội đông đúc, giữa sự phức tạp trong sản xuất và sinh hoạt với mức tiêu thụ năng lượng.
Vì các xã hội loài người luôn gia tăng sự phức tạp ấy, vấn đề cung ứng năng lượng sẽ càng khó giải quyết (không đủ khả năng)…
khi nhu cầu tiêu thụ năng lượng gia tăng.
Đây chính xác là điều mà thế giới đã chứng kiến trong nhiều thập niên gần đây.
Nếu nền văn minh nhân loại vẫn muốn tiếp tục tồn tại như cấu trúc hiện nay, nó sẽ PHẢI tìm cách giải quyết các vấn đề ngày càng nghiêm trọng hơn về đầu vào của năng lượng.
Và đó là điều BẤT KHẢ THI nếu tưởng tượng NỀN VĂN MINH NÀY không sử dụng NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH như là NGUỒN CUNG năng lượng chủ yếu (vì đấy vẫn là nơi cung cấp năng lượng có chỉ số hoàn trả EROI rất cao).
Năng lượng tái tạo sẽ chỉ đóng góp như một phần phụ thêm cho nguồn NĂNG LƯỢNG CHÍNH TỪ HÓA THẠCH mà thôi, nếu các nền công nghiệp vẫn muốn tăng trưởng như thường lệ.
Ngoài ra, để thiết lập được cơ sở hạ tầng cho công nghệ năng lượng tái tạo, con người vẫn sẽ phải tiếp tục đốt than đá và dầu mỏ để luyện kim chế tạo các bộ phận của turbine và cánh quạt gió cho điện phong, vẫn phải khai thác đất hiếm để làm ra battery lưu trữ điện, vẫn phải sử dụng dây chuyền công nghiệp để sản xuất các tấm tế bào quang điện. Rất rất nhiều carbon dioxide tiếp tục được bơm vào bầu khí quyển. Điều đó cho thấy thời điểm để con người chuyển đổi cấp độ và trạng thái khai thác năng lượng đã ở trong quá khứ, vì đơn giản là, LÒNG THAM của HỆ THỐNG KINH TẾ TƯ BẢN đã từ chối cơ hội đó – như nó vẫn đang quyết tâm hiện nay.
NỀN VĂN MINH NÀO SINH RA NHỜ NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH, THÌ SẼ CHẾT BỞI NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH. Đó là số phận không thể tránh được.
Trong thời điểm hiện tại, loài người chỉ có hai lựa chọn:
1. Sám hối, quyết tâm chấm dứt nếp sống phụ thuộc vào bất cứ dạng năng lượng nào ngoài hệ sinh thái thiên nhiên, quay trở về với tự nhiên để vui hưởng những giây phút cuối cùng, trước khi cả hành tinh sụp đổ,
2. Tiếp tục cuộc đua cạnh tranh, làm giàu, tăng trưởng kinh tế không giới hạn, trước khi đâm vào tảng băng của thiên nhiên trước mặt như con tàu Titanic ngày xưa.
Vâng, đằng nào thì cũng chết,
nhưng nếu chúng ta là NGƯỜI, thì sẽ chọn cách thứ 1,
còn nếu là VƯỢN NGƯỜI, thì sẽ chọn cách thứ 2.